Tuổi thơ chính là nơi êm đềm nhất của cuộc đời

Nhớ hồi bé ai cũng mong mình lớn thật nhanh để trốn những giấc ngủ trưa, để được làm những điều mình thích, để tự độc lập với cuộc sống của chính mình

Vậy mà khi lớn lên rồi, mỗi giấc ngủ trưa lúc vào cũng vội vội vàng vàng, những điều mình muốn đã làm rồi vẫn thấy thiếu, tự lo cho cuộc sống của mình mãi mà vẫn không ổn.

Là bởi vì tuổi thơ chính là nơi êm đềm nhất của cuộc đời mà phải đến khi trưởng thành bạn mới nhận ra.

1. Bạn sẽ nhận ra rằng mình chẳng còn bé bỏng gì nữa, nếu như có lỡ quên ngủ ngay ở sofa thì sáng dậy vẫn thấy mình nằm ở sofa.

Nhớ ngày xưa đêm nằm xem phim rồi buồn ngủ quá mà vất vưởng ngủ trên ghế, sau đó bố hoặc mẹ sẽ bế vào giường và sáng mai dậy cũng chẳng thèm nhớ rằng mình đã từng ngủ ở ghế nữa. Nhưng bây giờ, dẫu có mệt lả đi ở ghế thì ngày mai thức giấc bạn cũng thế thấy mình đang mệt mỏi ở trên ghế mà thôi.

2. Tôi rất nhớ những ngày tháng tuổi thơ, nơi mà điều khó làm nhất chính là quyết định xem bây giờ sẽ chơi trò gì.

Đó là những ngày không có công việc, không có deadline, không có những đêm thức khuya đến sáng, không lo lắng muộn phiền gì cả. Ngủ dậy chỉ cần nghĩ xem hôm nay sẽ chơi trò gì, đó chính là tuổi thơ.

Bạn có nhận ra rằng tuổi thơ chính là nơi êm đềm nhất của cuộc đời

3. Cái cảm giác kéo một chú diều giấy chạy ngược gió để sung sướng nhìn nó bay lên, tay không ngừng nới lỏng sợi dây cước bạc rất giống cảm giác mình đang nâng đỡ cả bầu trời.

Đó là cái trò mà lũ trẻ trong xóm ai cũng chơi cùng nhau. Con diều giấy làm từ tờ báo cũ dán chi chít hồ hoặc cơm nguội được đám trẻ nâng niu như báu vật. Những buổi chiều khi nắng còn chưa kịp tắt, cả lũ hò dô kéo nhau ra ruộng, rồi cứ chạy mãi, chạy mãi để diều bay càng cao.

Lúc đó, chẳng đứa nào nghĩ gì xa xôi, chỉ biết rằng diều đứa nào bay cao hơn thì càng oách, đó là cảm giác của một người hùng thực thụ, để dễ vênh mặt lên với đám trẻ chơi cùng…

4. Nếu luôn mang theo tuổi thơ bên mình bạn sẽ chẳng bao giờ già đi

Những ký ức về tuổi thơ sẽ là dòng suối tắm táp cho tâm hồn luôn xanh tươi, để những khi nhớ về nó là thấy cả một bầu trời niềm vui ùa về và chẳng còn biết già đi là gì nữa…

5. Tuổi thơ ấu cũng giống như một cơn say, ai cũng nhớ rất rõ những điều bạn làm, riêng bạn thì không.

Có những lúc tự mỉm cười ngô nghê nghĩ rằng chẳng lẽ ngày đó mình đã từng như thế ư? Rồi không dám tin rằng mình của ngày xưa lại ngây thơ đến thế. Ai cũng có một thời bồng bột, một thời non dại, để khi nhớ lại chẳng còn (dám) nhận ra mình.

Bạn có nhận ra rằng tuổi thơ chính là nơi êm đềm nhất của cuộc đời

6. Tất cả những người trưởng thành đều từng là trẻ con, nhưng chỉ vài người trong số họ nhớ được điều này.

7. Tôi muốn trở về khi mình còn bé, vì khi đó chẳng cần phải quan tâm đến cân nặng, quần áo hay tóc tai…chỉ cần làm điều mình muốn mà thôi.

Thật may vì trong đời chúng ta đã có một khoảng thời gian như thế – khoảng thời gian sống cho chính mình và chỉ làm những điều mình thích, mình mong.

8. Khi là một đứa trẻ, ai cũng muốn lớn lên thật nhanh. Nhưng tới bây giờ, chúng ta mới nhận ra những thứ đồ chơi bị hỏng, những chiếc bút chì bị mất vẫn tốt hơn trái tim tan vỡ và những người bạn đã đánh mất trong cuộc đời.

Bởi thế giới của một đứa trẻ thực lòng rất giản đơn. Nỗi buồn thì dễ quên còn niềm vui cứ luôn đầy ăm ắp. Chẳng như thế giới của người trưởng thành, quay đi ngoảnh lại cứ thấy những mối quan hệ vơi dần còn trái tim chai sạn và cô đơn…

9. Tôi dành cả tuổi thơ để ước rằng mình mau chóng lớn lên, rồi dành cả quãng thời gian trưởng thành để mong mình bé lại.