Hôn nhân là học yêu đi yêu lại một người

Ai đó nói “Hôn nhân chính là học yêu đi yêu lại, chỉ duy nhất một người

Tôi không nghĩ vậy.

Tôi không cho rằng ‘yêu’ là yếu tố sẽ tồn tại mãi mãi. Đúng, đó là một cung bậc, một cảm xúc, một phần cuộc sống, nhưng xét cho cùng cũng vẫn là lòng người. Mà lòng người, lại là thứ dễ thay đổi nhất thế gian.

Ừ thì “mấy ai lấy thước mà đo lòng người” vậy. Và có lẽ đó cũng là nguyên nhân phải “học yêu đi yêu lại.” Bởi nếu bạn yêu người ta vô điều kiện, thì làm gì cần phải “học yêu lại” cơ chứ?

Tôi thiển nghĩ câu nói trên thật ra không định nghĩa được hôn nhân.

Đối với tôi, hôn nhân là khi bạn quyết định đưa “chúng ta” lên trước “cái tôi”, là khi bạn nhìn người ta và biết rằng đây là người đàn ông duy nhất bạn thuộc về, là người mà từ ngày bạn đeo lên tay chiếc nhẫn anh ấy trao, bạn biết anh ấy là người thân, là quá khứ, hiện tại và tương lai của bạn.

Nên cho dù anh ấy có làm sai thế nào, hai người cũng sẽ ở bên nhau, vì là người thân, ràng buộc nhau cả đời, nên luôn cùng nhìn vào mặt sáng của vấn đề để giải quyết tốt đẹp mọi chuyện. Câu trước tranh cãi, câu sau “yêu anh/ yêu em” sẽ là chuyện rất thường.

Hôn nhân là khi bạn biết mình muốn ở bên người ta, không vì nguyên nhân gì cả, chỉ đơn giản vì việc ở bên anh ấy đối với bạn rất tự nhiên, tự nhiên như hơi thở. Đến mức bạn chẳng còn nhớ cuộc sống một mình nó ra làm sao nữa, đến mức bạn thoải mái làm đủ mọi trò, dù có ngố cách mấy, trước mặt anh ấy, không bận tâm cái gọi là “thể diện, hình tượng”.

Hôn nhân là khi làm được “tương kính như tân” – luôn tôn trọng, tương thân như ngày đầu mới về chung một nhà. Càng làm được tốt thì càng về lâu về già, làm sao có chuyện “chán nhau” mà rời bỏ nhau đâu?

Bạn có thể nói tôi cổ hủ, nhưng tôi luôn quan niệm, một khi đã kết hôn, thì tức là số phận mình được định sẵn gắn kết với người đó, có thể do duyên, có thể do nợ. Cho dù thế nào, thì trong đời chỉ cần cưới một lần là đủ.

Trang chủ » Blog » Hôn nhân là học yêu đi yêu lại một người