Hạnh phúc một mình

Không biết từ bao giờ, người ta bỗng nhiên mặc định mục đích cuối cùng của đời người là kết hôn, sinh con đẻ cái, cứ vậy rồi sẽ an cư lạc nghiệp, đến cuối đời sum vầy con cháu là viên mãn một đời

Thành ra – cuộc đời của một người cứ đến tuổi trưởng thành thì sẽ phải kết hôn, kết hôn rồi thì phải sớm có con, nếu không tất thảy sẽ thành bi kịch.

Bởi vậy mới có bao nhiêu người biến cuộc đời mình thành bi kịch vì hôn nhân. Có người kết hôn vội vàng để hoàn thành trách nhiệm với gia đình mà nhắm mắt đưa chân, cho dù không có tình cảm. Có người lại cố sống cố chết để kết hôn dù tình cảm đã chẳng còn mặn nồng như xưa vì sợ thiên hạ chê cười. Lại cũng có những người kết hôn như một sự đổi đời…

Dù là tự nguyện hay không tình nguyện, người ta bước đến hôn nhân giống như một sự phó thác trách nhiệm với cuộc đời mình, coi nó là canh bài may rủi để cả đời cứ mãi ngụp sâu trong khổ đau vì nó. Mà không biết rằng – yêu là duyên, sống với nhau là phận, hôn nhân không thể nào cưỡng cầu một phía!

Người với người có đồng hành bao năm vẫn chỉ là khách qua đò vãn cảnh trên sông, nhân lúc cảnh còn rực rỡ thì hãy cứ tận hưởng nó, cảnh tàn rồi còn tùy tâm người có đủ lưu luyến mà chọn ở lại hay không.

Mộc Diệp Tử

Trang chủ » Blog » Hạnh phúc một mình