Trang chủ » Bài viết » Chúng ta đã từng là người đặc biệt

Chúng ta đã từng là người đặc biệt

Ở mỗi một khoảnh khắc, ta sẽ trở thành đặc biệt của ai đó. Dù thời gian có khắc nghiệt đẩy mọi thứ lấp lánh vào quên lãng

Chúng ta có lục lại trong tầng tầng lớp lớp vết bụi phủ màu, khoảnh khắc mỗi người từng trở thành đặc biệt của nhau vẫn tồn tại như một thứ tình cảm xinh đẹp. Không cần phải lãng quên, vì vốn dĩ lúc ấy, chúng ta thực sự là người đặc biệt của nhau.

Nơi chúng tôi sống là một thung lũng miền tây nam của cao nguyên Lâm Viên. Nơi ánh nắng ấm áp trải đều như rót mật suốt mùa hè và ủ ê bất chợt vào ngày thu. Tôi gọi đây là vùng đất của cánh đồng khi chúng rải êm một màu xanh mượt như nhung vào mùa xuân, ôm lấy chân núi sừng sững vang tiếng chuông chùa Nguyên Không êm êm vào những ngày tắt nắng.

Bin bảo vùng đất chúng tôi lớn là một bí mật bị bỏ quên của lịch sử. Khi hàng ngàn người chỉ háo hức đổ bộ lên Đà Lạt mà quên không thèm ngó ngàng tới vùng quê nhỏ bé này. Chúng tôi chẳng đâu xa, nằm dưới chân đèo cách một núi là tới sứ sở của mặt trời trốn sương, vậy mà lại thành xưa cổ.

– Thế là sao nhỉ?

Tôi – một con bé 8 tuổi đang nằm lăn lộn trên đám rơm vàng, ngọ nguậy nhìn bầu trời hình que kem, quay qua hỏi Bin. Cảm giác ức chế khi vùng đất xinh đẹp của mình bị bỏ rơi.

– Ngốc thế, người ta không biết, chúng ta mới có thể vào rừng đào kho báu. Thế cậu muốn cả thế giới to đùng cùng tới tranh giành à. – Bin húng hắng như một ông cụ dù cậu ta chỉ hơn tôi 1 tháng tuổi.

Kí ức ngày nhỏ ùa về khi tôi đang đứng trên cánh đồng của tuổi thơ vào một ngày 25 tuổi. Tháng đông, bầu trời vẫn xanh lơ đãng. Trí tưởng tượng của trẻ con thật khiến người lớn bé lại, chui vào trong những câu chuyện cổ tích.

Khi mà con mương tưới nước cho đồng ruộng bỗng hóa thành sông, và những cái ao bỗng lớn thành biển. Rồi những đứa trẻ trở thành nhân vật chính cho câu chuyện riêng mình. Như tôi và Bin.

Chuyện bắt đầu từ thuở lên tám, chạy nhong nhong trên đồng và trận cười rũ rượi của Bin khi thấy đám rơm rạ vàng tươi dưới đất chợt óng ánh trên tóc tôi.

– Công chúa rơm…ha ha ha…Su là công chúa rơm. – Cậu ta cười còn tôi đứng òa khóa to. Nước mắt cứ thế mà thi nhau rơi…

– Oa oa oa, không làm rơm đâu, tớ mách bố…

– Thôi mà, thôi mà, Tớ mua kem cho Su…

– Không!

– Tớ làm hoàng tử rạ với Su, chịu chưa?

– Không!

– Tớ cõng Su, chịu chưa?

Con bé mặt ráo hoảnh, nhoẻn miệng cười thật tươi. “Su nặng như heo”, Bin bất chợt hét lên rồi cõng tôi chạy một mạch vào núi đến ông mặt trời phải phì cười chui đầu ra khỏi đám mây, rải xuống mặt đất thứ ánh nắng vàng rực ấm áp. Con bé là tôi hoảng sợ choàng cánh tay bé xíu ôm chặt người bạn nhỏ mà vẫn cười vang.

Tiếng cười trong trẻo của tuổi thơ không nhuốm màu thời gian. Khi đã trưởng thành, tôi tự hỏi đến bao lâu nữa tôi mới có cơ hội giữ lấy một ai đó thật chặt bằng cả sức lực tuổi trẻ mà vẫn có thể rạng rỡ như mặt trời. Phải chăng, những cái ôm đến từ hồn nhiên sẽ xa rời một cách tự nhiên khi người ta lớn.

***

Chúng tôi cùng ra vườn, cây chuối nghiêng đầu cười, cây ổi lặng lẽ thở phào, chỉ có cây mận là vừa cười, vừa khóc. Vì chúng tôi sẽ oanh tạc nó nhanh thôi. Bin trèo lên cành cây khỏe nhất, đỡ tay tôi, chúng tôi ngồi cạnh nhau. Ngắm bầu trời màu xanh và cánh đồng màu vàng, đàn gà con nép dưới bụi chuối đang nằm ngủ trưa.

– Thế giới to thật, Bin nhỉ. – Tôi khẽ reo lên sung sướng.

– Ôi, sao thế giới của tớ nhỏ vậy?

Tôi quay sang Bin, cậu đang khum hai ban tay làm ống nhòm. Tôi nghiêng nghiêng nhìn vào ống nhòm của Bin, cậu ta chợt sung sướng la lên:

– Ôi, thế giới của tớ là cái mặt khó ưa của cậu này.

Tôi cù lét Bin, cậu ta cười sặc sụa. Câu chuyện mùa hè năm 15 tuổi khép lại trên gốc mận già. Mùa thu năm 16 tuổi, tôi cùng Bin như thường lệ lon ton đạp xe trên cánh đồng, mùa gió hơi chướng, chiếc xe tôi đạp suýt va phải gốc cây to. Bin dừng xe, hai chúng tôi dắt bộ qua đồng. Thỉnh thoảng cậu quay lại, nhìn tôi mỉm cười. Nụ cười khoắc khoải như đánh rơi điều gì. Mà rơi thật.

– Bin đi nhé! – Cậu nói rồi cho tôi một quả mận chín trong vườn.

– Su về nhé…

Tôi chào cậu. Tặng cậu một quả chuối trong vườn. Bin đứng trầm ngâm, ông mặt trời cũng mệt nhoài với hai đứa trẻ con. Người ta đi học chứ có đi luôn đâu. Chắc ông nghĩ vậy, nên cứ cười toe toét làm nắng vung vãi khắp ráng chiều đỏ âu.

– Mùa hè lại về nhé, tớ chừa mận cho cậu hái, không tranh nữa đâu. – Tôi nói rồi bỗng nhiên méo xệch, rồi òa khóc.

– Thôi, nhường cậu hết đấy, tớ không giành hái nữa đâu. – Bin dỗ dành tôi.

Chúng tôi chào tạm biệt nhau. Bin lên thành phố học trường chuyên. Tôi vẫn học tại trường ở vùng đất mà Bin bảo là bị lịch sử lãng quên. Nhưng chúng tôi có quên nhau đâu.