Chảy sâu

Nước một khi chảy sâu, sẽ không phát ra tiếng. Tình cảm con người một khi sâu sắc, cũng sẽ tỏ ra đạm bạc

Tôi không cho rằng những động vật xã giao kéo bè kết đảng, bên cạnh luôn có cả đám người vây quanh không cảm thấy quạnh quẽ trong sâu thẳm nội tâm. Tình cảm chân thực mà sâu sắc tuyệt đối không có biểu hiện bề ngoài náo nhiệt.

Càng lớn tuổi, càng khó có được bạn bè. Bởi lẽ bạn rất khó bằng lòng nhân nhượng và thỏa hiệp với người khác nữa. Thế nên rất nhiều người tưng bừng tụ tập uống rượu ăn cơm, ba hoa khoác lác một cách dễ dàng. Cho dù kết thúc lửng lơ, trong lòng đôi bên cũng chẳng có mảy may lưu luyến. Đó là phương thức của động vật xã giao. Chỉ cần không bàn đến tình cảm thì rất dứt khoát.

Xưa nay tôi không thích tham gia bất cứ băng nhóm nào, tự thấy mình thiếu bản lĩnh giao tiếp, chỉ muốn giao lưu với mọi người bằng tính cách chân thực, chưa bao giờ nịnh hót cũng không chửi bới, như thế tâm mới công chính trong sạch.

Tôi kính trọng những người hiền hậu. Vì họ biết xem xét đến lập trường của đối phương, đặt thông minh ra đằng sau. Quả thực có một số kẻ thông minh khiến người ta không thích. Thông minh mà không hiền hậu thì càng tỏ ra dung tục. So ra, người hiền hậu giống như hương hoa, cần tỉ mỉ cảm nhận, đồng thời có thể hồi vị lâu dài.

Trong thời đại quen tiêu dùng một lần, phải chăng tình cảm của con người cũng có thể bền vững đến mức đủ để chèo chống nhiều lần tiêu dùng ngắn ngủi?

Vui say cùng anh ba nghìn bữa, chẳng kể sầu ly biệt. (*)

Cách đối đãi trịnh trọng mà lưu luyến giữa người và người này có lẽ đã trở thành chuyện xa xỉ, song đáng để truy tìm.

(*) Một câu trong bài “Nam hương tử” của Tô Thức.

Thanh tỉnh kỷ | An Ni Bảo Bố